Người Việt khắp nơi

Người Việt tại Nga: Tiếng gọi nức nở từ rừng xa...

Cập nhật lúc 17-12-2011 22:46:59 (GMT+1)

Ảnh minh họa. Nguồn interrnet

 

Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên như bao tiếng chuông khác: dồn dập, ngóng chờ...Đầu dây là giọng nói của một cô gái trẻ xa lạ, run rẩy, ngập ngừng...Có ai đó đã cho em số điện thoại của tôi. Em vớ lấy như vớ một mảnh gỗ mỏng manh giữa dòng nước xoáy. Tôi chợt nhớ lại hồi nhỏ tôi từng thoát chết nhờ khúc gỗ mục trôi sông.


Tiếng nói ngắt quãng, nghẹn ngào khiến tôi kiên nhẫn lắng nghe. Chuyện của em buồn miên man.

... Em là con lớn trong một gia đình công giáo nghèo đông con ở miền Nam. Em quyết định ra đi, thử kiếm tiền ở xứ lạ quê người vì mong muốn giúp cha mẹ chu cấp cho những đứa em ăn học thành tài. Lúc ở Việt nam, em đang có công việc ổn định, tuy lương không nhiều nhưng đủ giúp mẹ mua áo mới, sắm tập vở cho đàn em nhỏ. Một công ty môi giới đưa em sang đây với lời hứa hẹn sắp xếp cho em một chân quản lý ở xưởng, như công việc em vẫn thường làm lúc ở Việt nam. 

Chuyến bay cuối năm 2010 đã đưa em đến nước Nga, với tấm biên nhận đã chồng đủ chi phí 27 triệu đồng cho chuyến đi. Ánh mắt dõi theo của cha mẹ già và đám em nhỏ qua lớp kính phòng chờ ở sân bay càng làm em tự tin, rảo bước…Một xưởng may cùng giường ngủ bị cháy làm 5 người thiệt mạng

 Người ta đưa em về một khu xưởng xa mà em cũng không rõ địa chỉ, em không nhớ lối ra, chỉ nhớ khu rừng rậm rạp quanh xưởng tối om… Cuộc sống học việc của em bắt đầu từ đó, khi chẳng ai cần người quản lý, mà em lại không biết nghề may. Gần 80 con người chen chúc trong một khu vừa là xưởng vừa là nhà ở. Hai người ở chung một hộc được đóng bằng gỗ tạp: Cao 1,2 m, rộng 1,5 m, dài 2m, hệt như những chiếc hòm gỗ chồng lên nhau, đóng chặt những kiếp người? Ai không thích đi làm, chủ xưởng vẫn cho ăn, vẫn có chỗ ngủ với cái giá đồng đều: 4 nghìn rúp mỗi tháng. Tiền nợ ăn ở ghi chồng lên nhau qua năm tháng, cộng thêm số tiền 1000 đôla mà ông chủ đã bỏ ra “mua” em từ tay người môi giới tại Nga. Chị bạn cạnh bên may mắn hơn vì người ta “mua” chị rẻ hơn, với giá 800 đôla. Và cứ thế, chúng em như những con trâu kéo cày trả nợ, ai trả hết nợ, xếp hàng đến lượt chủ duyệt cho phép về, ai muốn ở lại kiếm thêm cũng không ai cấm.

Tiếng em kể như gió thoảng… Những bóng người không giấy tờ, không một xu dính túi, không biết nói tiếng Nga và lối ra khỏi xưởng, thì còn biết đi đâu về đâu ngoài việc tuân theo con đường chủ vạch sẵn. Cũng có nhiều người bỏ trốn, nhưng em sợ, sợ bị phạt đứng ngoài tuyết lạnh, sợ bị đánh, sợ cả bóng tối bủa vây trong khu rừng. Ai đó kể rằng có chị đã từng bị làm nhục lúc trốn đi...

 3 tháng đầu em xin học việc với một cặp vợ chồng. Ở đây người ta không làm theo dây chuyền theo cách ở Việt nam. Cứ một nhóm 2 đến 3 người cùng làm và được trả công theo sản phẩm. Những người may giỏi tự nhận thợ học việc theo ý thích. Họ tùy ý truyền nghề hay trả công cho đám học việc. Muốn mau chóng biết may, để tự làm ra sản phẩm, trả hết nợ cho chủ, có điều kiện để thoát khỏi nơi này thì đám người không tay nghề phải nhẫn nhịn với "thầy". Ba tháng xỏ kim, cắt chỉ mỗi ngày 12 tiếng, em không nhận được một đồng rúp nào. Bốn tháng kế tiếp em xin đổi “thầy”, đôi công nhân trẻ chỉ bảo công việc, em bắt đầu chần bông, may lớp lót. Trước khi rời xưởng, họ trả cho em 5 nghìn rúp tiền công phụ, món tiền đầu tiên làm ra được ở xứ người khiến em rơi nước mắt. Em cứ mò mẫm, học việc từng chút, đến cuối cùng sau 9 tháng em và chị bạn cùng quê đã có thể tự ghép được con áo kurka (áo phao mùa đông) với cái giá 130 rúp cho một chiếc áo thành phẩm. Lúc này số nợ tiền ăn ở của em đã lên đến gần 40 nghìn rúp, trừ tiền công phụ việc 5 nghìn vẫn còn lại con số ngót nghét hơn 30 nghìn rúp, cộng thêm số tiền 1000 đôla chủ “mua” em, vị chi em vẫn phải gánh hơn hai nghìn đôla tiền nợ sau 10 tháng lao động cật lực!

Nàng kiềuMỗi ngày 2 đứa em ráng làm hết số sản phẩm được khoán, không kể ngày đêm . Có lúc ít việc phải năn nỉ, chen nhau để được giao nhiều hàng. Ai cũng muốn làm ra nhiều tiền. Chẳng ai muốn phải ở đây lâu với cơm canh lõng bõng ngày 2 bữa, phần cơm sạch của người ăn trước còn thừa lại, được đổ vào nồi cho người kế tiếp ăn sau!

 Lúc có việc ai nấy cắm đầu vào máy, lúc không việc mỗi người mỗi kiểu, có người xoay đâu ra rượu, uống vào đánh nhau vỡ đầu mẻ trán, sống dở chết dở, nằm rên hừ hừ trong góc tối; có cặp tranh thủ quấn lấy nhau sau bức rèm mỏng, có đám chị em cao giọng mắng nhau vì vài điều vớ vẩn. Cuộc sống nặng như đám mây ám khí vây quanh. Em thường ngồi bó gối trong đêm, nhìn quãng đường xa hun hút để đến được ngày về mà khóc thầm. Thi thoảng em gọi về cho mẹ, cố nuốt nước mắt mà cười : “Mẹ ơi, con sắp làm được tiền gửi về cho ba mẹ với mấy em”. Nói vậy chứ em hiểu rõ, với sức mình, với giá tiền trả công may rẻ hơn cả ở Việt nam,  em phải mất 2 đến 3 năm nữa may ra mới trả hết nợ, đủ tiền mua vé máy bay, và xếp hàng chờ đợi đến phiên chủ cho phép em trở về quê hương…Nơi đây đã có  nhiều anh chị phải ở đằng đẵng 4, 5 năm rồi vẫn không thấy ngày về…

 Tiếng em nhỏ dần trong tiếng nấc. Tôi cũng rưng rưng. Em xin tôi tìm xem có cách nào giúp em chuyển đến xưởng khác với mức thu nhập khá hơn để em có thể mau về với mẹ. Tôi chỉ còn biết hứa với em là tôi sẽ cố gắng hỏi thăm . Lời hứa như một phép nhiệm màu làm giọng em vui hẳn. Em tíu tít kể tôi nghe về ngày Giáng sinh ở quê em, khi cả làng đi lễ trong cơn gió se lạnh hiếm hoi của miền Nam.

 Tạm biệt và hẹn gọi em lần nữa, tôi như thấy mình vác tảng đá nặng. Tôi biết làm gì đây khi tôi chẳng tìm thấy lối thoát nào cho em. Có hàng nghìn con người cùng số phận như em đang ở đâu đó giữa nước Nga giá lạnh. Nhiều tiếng kêu cứu đã được gửi đi. Em vẫn còn may mắn khi không bị đánh đập và bỏ đói, không bị lạm dụng, chủ em vẫn tính tiền cho mỗi chiếc áo em làm ra. Ai có thể bỏ tiền chuộc em theo “định giá” của chủ khi hàng nghìn người khác cũng mang số nợ như vậy? Ai dám nhận em về khi các xưởng đều nằm trong những mối quan hệ "đen"? Ai dám lên tiếng nói rõ về từng kiếp người đang chôn vùi tuổi xuân sau hàng rào cao của từng khu xưởng? Ai dám mạnh mẽ cảnh báo về những chiếc bẫy tinh vi, vô hình đang được giăng ra, chờ sẵn những người dân Việt nam nhẹ dạ, cả tin, đơn độc dấn bước sang Nga chỉ vì nghèo?

 Tôi phải làm gì đây với lời hứa của mình khi tất cả mọi người đều tìm lí do chính đáng để né tránh những điều "rắc rối" cho bản thân?  Tôi không trách ai, không lên án điều gì, chỉ xin được hỏi: Nếu cô gái ấy là em, là cháu hay là con gái của các bạn, các bạn sẽ ra sao? Lúc đó, bạn có thể ngủ ngon khi nghe câu chuyện vừa kể, sau khi thốt ra vài lời thương cảm hay nhỏ vài giọt nước mắt như khi xem qua một cảnh phim Hàn quốc? Liệu các bạn có thể đành lòng nhìn người thân tơi tả thể xác, tâm hồn giữa cuộc sống chẳng giống dành cho con người?

 Tôi nghĩ lẩn thẩn: giá mình bị điếc, bị mất trí nhớ để có thể quên đi giọng em thì thào nức nở qua điện thoại. Hay mình bị câm để không nói ra lời hứa suông làm cho em hy vọng mà rốt cuộc tôi chẳng thể làm gì. 

Chúa ở bên emNhưng tôi lại ước sao mình có một chiếc loa thật to để có thể đánh thức trái tim của từng người. Tôi ước mình có chiếc đũa nhiệm màu để biến những người đang làm giàu trên nỗi đau của người nghèo, tự dưng thấy chán tiền và trở nên thánh thiện!

 Tôi mong sao các bạn đang đọc qua những dòng này, cũng như tôi, sẽ trằn trọc hơn giữa đêm khuya vì chuyện của em, một người đồng hương xa lạ...

Trần Vũ- LB Nga
Vietinfo.eu

  • #12 Tuấn Anh: Khổ thế

    24-12-2011 11:03

    Sao các em khổ thế hả giời, có lẽ nào lại có thẻ như thế được. Anh là một VIP, Uỷ viên Trung ương ĐCSVN, một người quan trọng của nhà nước Việt Nam. Hiện nay thì anh sướng lắm, mọi cái nhà nước phải bao cấp cho anh. Hàng ngày anh làm công tác Đảng đấy, tức là không làm gì cả, chỉ hưởng thôi, nay đi đây, mai đi đó, nghĩ mưu đểu để vun vén cho bản thân, gia đình và các chiến hữu của mình. Thực chất các anh đã chia đất nước Việt nam ra làm nhiều phần, rồi cứ thế mà cai trị. Các anh chỉ làm kinh tế và hưởng thành quả lao động của các em mà thôi. Chứ còn cái gọi là định hướng XHCN chỉ là con bài loè bịp các em, chứ anh biết rằng không loè được trí thức Việt nam đâu. Anh chỉ ăn ngon, mặc đẹp , nói lời xảo trá, chứ thực ra, anh cũng biết rằng các anh chẳng đem lại lợi lộc gì cho đất nước Việt nam đâu. Tuy nhiên muốn gì thì gì các anh cũng phải hưởng thụ cái đã. Tại sao vậy ? vì thời trẻ mặc dù dốt nát nhưng các anh cũng cố gắng, luồn lót, chạy chọt, hãm hại các đồng chí của mình, làm nhiều điều thất đức, kinh tởm mà người đời phỉ nhổ. Lắm lúc các anh nghĩ lại mà thấy xấu hổ, nhưng làm điều xấu mãi nó cung quen, đến nay nếu không làm điều xấu thì các anh không chịu được, vì vậy các anh vẫn phải tiếp tục làm. Mà không làm cũng không được, vì như vậy sẽ bị các đồng trí trẻ hơn hất ngay, vì bọn Uỷ viên TƯ trẻ bây giò chúng đểu lắm. Chúng được tập luyện một cách có bài bản ở trường Nguyễn Ái Quốc Trung Ương nên rất lắm mẹo, đôi khi các anh cũng bị chúng lừa đấy. Bây giờ anh già rồi, anh thấy ngày xưa anh khổ quá, vậy mà các em khổ hơn anh ngày xưa đấy. Thôi về đi, em nào trẻ đẹp các anh chia nhau lấy làm vợ lẽ, còn lại vào tất nhà thổ là tốt nhất, đừng ở nước Nga khố nạn ấy nữa.
    Hen gặp lại.
    Nguyễn Đinh L.
  • #11 xa su: phan doi

    21-12-2011 11:19

    sao lai ac doc den vay phai bao ngay voi cong an vn phai lam cho ro nhung ke de man ko phai con nguoi. chung doi lot thu nguoi viet voi nhau ma sao lai vay
  • #10 que huong: nguoi Viet tai Nga

    19-12-2011 20:11

    Nồi da lại nấu thịt
  • #9 Vơ vét: Hội hè và ĐSQ

    19-12-2011 03:10

    Mang tiếng Hội hè bên Nga như hội người việt, hội doanh nghiệp, cưu chiến binh hay các hội đòng hương ... là bảo vệ quyền lợi của cộng đồng, nhưng họ chỉ lợi dụng vì mục đính cá nhân và bóc lột thôi. Chúng cấu kết với một số nhân viên ĐSQ đẻ ức hiếp dân lành. Người lao động khổ trăm đường.
    Đề nghị Bộ công an VN vào cuộc để trừ khử bọ chủ nô lệ thời mới. Con người đâu phải là hàng hóa.
  • #8 Đứng lên đi: nhát phải chịc

    18-12-2011 23:17

    Tại sao,tại sao,tại sao?Tại sao phải bỏ Nước ra đi ?VN là thiên đường XHCN cơ mà!!!Mọi người hãy tự mình nghĩ lại,nếu còn CCS lãnh đạo ở VN thé muôn đời vẫn khổ. Đừng kêu than nữa hãy đập cái XHCN,nó là cái giả tạo đấy.
  • #7 nong dan: buon cho dan vn

    18-12-2011 14:46

    muon giup. Nhung biet lam the nao day....?
  • #6 traon dao: that thuong tam

    18-12-2011 18:26

    vi đói nghèo, muốn đổi doi, cho nen nhieu nguoi da danh doi qua dat cho su lieu mang. Khi moi chuyen da roi, khong con duong quay lai. Qua cau chuyen nay mong moi nguoi hay thuc tinh.
  • #5 doanh nhan: doanh nhan boc lot

    18-12-2011 08:55

    The ma may ong chu lai la doanh nhan thanh dat day, con su quan thi lai dang huong loi tu tren mo hoi nuoc mat cua nhung con nguoi toi nghiep nay day.
  • #4 Chỉ có thay đổi chế độ mới xoá bỏ tình trạng này: Tất cả thảm hoạ đều do sự lãnh đạo tài tình và đường lối, chính sách đúng đắn của ...

    18-12-2011 08:51

    Những công xưởng chui này tồn tại với sự tiếp tay gián tiếp của các cơ quan VN và ĐSQ Việt tại Nga quản lí rất tốt. Chắc chắn những kẻ bóc lột đồng loại mình hàng ngày nhởn nhơ cặp kè cùng nhân viên SQ, chúng là những “cán bộ chủ chốt” của cộng đồng, chúng được ca ngợi lên báo thường xuyên. Sau hơn 50 năm bắt mọi người thành con thỏ thí nghiệm cho CNXH và CNCS, tôi nghĩ rằng đảng CSVN du nhập chủ nghĩa Mác - Lê nin vào Việt Nam và tự ý lãnh đạo nhân dân Việt Nam sẽ đem lại cơm no áo ấm, cuộc sống thanh bình, công bằng... tuyệt nhiên không.

    Chế độ do đảng lãnh đạo đã thành công từ chiến tranh (và chỉ có chiến tranh là thứ duy nhất người cộng sản, đảng cộng sản tiến hành tốt nhất) chứ trong thời bình họ lũng đoạn và tham nhũng dữ quá. Họ tước đoạt hết mọi nguồn sống của dân Việt và đẩy người Việt ra khỏi mảnh đất Việt tha hương thành thân phận tồi tệ hơn kiếp nô lệ mà các công cụ tuyên truyền của đảng thổi phồng là thành tích XOÁ ĐÓI GIẢM NGHÈO do những nhà lãnh đạo thiên tài và đường lối đúng đắn của đảng cộng sản Việt Nam!!! Hàng năm, phía Việt Nam công bố con số hàng chục, hàng trăm nghìn con người XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG và kết quả đem về hàng tỉ đô la mà mọi người cứ ngỡ rằng chúng ta đang phát triển.

    Những đồng đô la đầy nước mắt tủi nhục và nhiều khi còn cả máu của những công dân Việt thảm hại như trên. Tôi thỉnh thoảng đọc trên bình luận thấy tư tưởng của những kẻ phát rồ TỰ HÀO VIỆT NAM hay TỰ HÀO VÌ MÌNH LÀ NGƯỜI VIỆT NAM?!! Khi người đồng loại, người đồng chủng giòng giống Lạc Rồng (Rồng Tiên) của tôi với cuộc sống của giun, dế cũng phải ghen tị như thế này thì Rồng Tiên đâu không thấy, đúng hơn chỉ là lũ Con LẠC, CHÁU LOÀI và quốc ca Việt Nam "đoàn quân Việt Nam đi" tương tự như ĐOÀN QUÂN XÌ KE ĐI.
  • #3 viet kieu yeu nuoc: Phai tieu diet ..

    18-12-2011 08:20

    neu con cs thi nguoi dan con kho lam
  • #2 BNG: Đại sứ quán Nga sao không giứp gì nhỉ

    18-12-2011 13:54

    Một sự thật đau thương mà các Hội hè tại Nga như Hội người Việt, Hội doanh nghiệp,.. và Đái sứ quán sao cứ làm ngơ và ngoảnh mặt đi?
    Thương thay! Thân phận người Việt ta rẻ quá.
  • #1 Chi Bach: Nô lệ thời hiện đại

    18-12-2011 09:29

    Tấm lòng nhân hậu, chia xẻ nỗi khổ đau với những thân phận nô lệ thật đáng trân trọng. Cũng như bạn biết bao người Vn còn lương tâm cũng đành bất lực rỏ nước mắt nhìn đồng bào mình cam chịu cảnh nô lệ nơi xứ người mà chẳng giúp được gì cho họ và luôn mặc cảm mình hèn. Biết làm sao được khi căn nguyên nỗi thống khổ này là do lũ quan tham ngu dốt đẩy đất nước rơi vào cảnh đói nghèo, dân đen phải tha phương cầu thực vẫn chưa bị loại bỏ
Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.

 

Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo

Array ( [id] => 198 [title] => Người Việt khắp nơi [title_plain] => viet-nam-que-huong [image] => [link] => [description] => [manager] => [editor] => [sort_order] => 1 [active] => 1 [parent_id] => 106 [users_id] => 1 [hightlight] => 0 [homepage] => 0 [limit_homepage_big] => 1 [limit_homepage_other] => 5 [root_id] => 106 [children_id] => [temp_category] => [temp_view] => )