Cần lắm câu: 'Vâng, tôi biết tiếng Séc- ano, umím česky'
Cập nhật lúc 05-02-2012 17:03:07 (GMT+1)
| Người Việt bán hàng. Ảnh minh hoạ, nguồn: DENÍK/Ondřej Getzel. |
Chuyện ai cũng biết cả rồi thiết nghĩ không cần viết lại làm chi cho tốn thêm giấy mực. Thời nay, câu nói cửa miệng:“neumím česky“ tưởng như đã hết thời vậy mà cứ đến cơ quan hay cửa hiệu nào, gặp người Việt, lại nghe thấy không chỉ ở một người mà rất nhiều người mủm mỉm cười nhắc đến điệp khúc kia.
Những năm gần đây các nước trong cộng đồng chung Châu âu đã dần khép chặt vấn đề xét quyền cư trú cho người nước ngoài. Một trong những tiêu chuẩn bắt buộc đó là phải biết nói, biết đọc ngôn ngữ nước sở tại. Nếu muốn xin gia nhập quốc tịch còn phải biết thêm về địa lý, lịch sử nữa. Hãy khoan bàn đến việc nhập quốc tịch mà chỉ bàn đến việc xin được gia hạn ở lại theo dạng 2 năm một lần.
Nhiều người ở đây đã lâu, gia hạn đến chục lần vậy mà tiếng Séc vẫn ú ớ, vẫn ai nói người ấy hiểu. Hôm vừa rồi người viết bài này có việc phải đến nhà băng. Hàng người xếp hàng dài, tại quầy gửi tiền có một người Việt Nam đang làm thủ tục. Khi gửi tiền xong người này định bước đi. Thấy vậy cô nhân viên mới gọi lại và bảo hãy chờ một lát để lấy giấy chứng nhận gửi tiền máy đang in chưa xong. Hình như người này hiểu câu“počkejte…“nên mới dừng và quay trở lại. Đang lúc chờ đợi bỗng có điện thoại, người này thản nhiên nghe trong khi đã có biển cấm không giao dịch bằng điện thoại khi ở bên trong nhà băng. Cô nhân viên quay người qua và đề nghị người này hãy ngưng ngay cuộc đàm thoại, nhưng thay vì phải dừng người này lại đưa ngay điện cho cô nhân viên và chỉ vào cái alô, ý chừng hãy nói hộ là cái gì chị ta không hiểu. Tất nhiên cô nhân viên phản ứng gay gắt và tiếng xầm xì rộ lên ở phía người xếp hàng.
Quá bức xúc, người viết bài này phải lách lên, gõ nhẹ vào vai để thông báo rằng“ở đây họ cấm nói chuyện bằng điện thoại, chị tắt máy ngay đi“. Nụ cười nở trên môi „gớm có thế mà cũng khắt khe nhỉ“. Khi đã nhận xong các giấy tờ cần thiết, chờ cho đi ra ngoài tôi mới hỏi“ chị sang đây lâu chưa mà không biết tý tiếng nào thế?“ „ôi dào tiếng với chả tăm, bọn em già rồi học nó không vào, với lị tiếng quái gì mà khó học thế cơ chứ, cứ được câu trước quên ngay câu sau, mà cái nhà băng này dở người lại không cho người ta gọi điện, chứ bạn em anh ấy giỏi cực đấy“.
Còn nhiều lắm những chuyện tưởng như đùa trong giao tiếp hàng ngày chỉ vì ngôn ngữ bất đồng. Nặng nề nhất vẫn là đi khám và chữa bệnh bởi không phải bất kỳ lúc nào, ở đâu đội ngũ phiên dịch và những người biết tiếng có thể có mặt ngay để giúp đỡ kịp thời. Trong khi bị các nhà chức trách kiểm tra hàng hóa có thể nói bừa hoặc thật thà rằng tôi không biết tiếng, nhưng đã là bệnh thì không thể. Người bác sỹ có tình yêu con người đến mấy cũng không thể điều trị cho một bệnh nhân khi không nắm rõ lý lịch người bệnh và càng không thể điều trị bệnh cho một người ú ớ như bị câm.
Người không muốn học tiếng có muôn vàn lý do. Họ đỗ lỗi cho thời gian, tuổi tác, trình độ và áp lực công việc. Thời gian trôi đi, sức ỳ trong con người ngày một lớn, chỉ khi gặp việc gì thật thấm thía thì hỡi ôi, đã muộn. Hãy cố gắng mỗi ngày học lấy dăm từ và những câu thoại ngắn giúp trong giao tiếp hàng ngày. Hãy đặt mình vào vị trí người sở tại để thông cảm hơn với những bức xúc mà họ vẫn thường gây khó dễ cho chúng ta. Chưa muộn và không bao giờ muộn để học thêm tiếng nói của nước sở tại. Nhập gia tùy tục, hãy đặt địa vị của mình vào họ để hình dung.
Châu Giang - Vietinfo.eu
